Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013
HẠ VƯƠNG
HẠ VƯƠNG
Nắng vàng trải vội đầy sân
Hạ về rơi nhớ hồng gần phượng rơi
Trường xưa lớp cũ vẳng lời
Thâm tình nghĩa nặng về nơi cội nguồn
Ơn thầy cô mãi thân thương
Theo ta suốt mãi dặm đường thành nhân
Bao mùa hoa phượng nở dần
Bấy lòng tưởng nhớ muôn phần ơn sâu
Phấn lem mái tóc phai màu
Giọt mồ hôi mặn mái đầu pha sương
Sân trường rải nắng hạ vương
Phượng rơi đỏ thắm tình thương lòng người
Mỗi mùa Hạ nhắc phượng rơi
Cho lòng người khắc nhớ lời nghĩa nhân
Ơn thầy cô tựa song thân
Sánh bằng non bể vạn phần không quên
Uyển Nhi
(Uyên Nhi - Hạ Huyền Thương)
PHƯỢNG RƠI
PHƯỢNG RƠI
Phượng rơi đỏ thắm sân trường
Xanh lơ màu lá ai vương đợi chờ
Ai còn nhặt phượng ghép thơ
Để vào lưu bút vần thơ bướm hồng
Ai về nhặt Hạ buồn trông
Tìm đâu tiếng hát nhói lòng ve ngân
Mùa nay Hạ rớt đầy sân
Có ai nhặt cánh phương hồng tôi rơi
Trả về kỉ niệm xa xôi
Cho hồng cánh phượng cất nơi trang đầu
Tìm ngày thơ ấy nơi đâu
Rưng rưng phượng rớt trên đầu buồn ơi
Uyển Nhi
HOA HẠ
HOA HẠ
Hoa mùa Hạ rớt buồn vài hạt nắng
Chảy trên vai tím nhớ tà áo dài
Có ai về ngày Hạ chớm mùa nay
Giúp ta nhé nhặt vài cành hoa phượng
Có ai về trường xưa mắt vướng
Hạt bụi hồng mằn mặn bờ mi vương
Khúc Hạ buồn ve trổi đàn nhớ thương
Góp chút nắng sân trường vàng vệt thắm
Có ai về kí ức xưa lặng ngắm
Đã một thời áo trắng còn tung bay
Khoảng sân chơi bóng nắng ngả nghiêng dài
Màu hoa phượng hồng hoài kỉ niệm
Uyển Nhi
(Uyên Nhi – Hạ Huyền Thương – Uyên Nhi)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)